Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

Nơi thôn quê nơi thành thị

Trở lại quê hương của Mẹ, nơi chôn nhau cắt rốn của đấng sinh thành. 1997 nói lâu không lâu kể sắp không gần, chỉ là dòng thoáng qua của thời gian. Tuổi thơ đi qua sở hữu ruộng lúa bạt ngàn Miền Tây sông nước, cò bay thẳng cánh, cá lội đầy đồng, vịt lội đầy đìa, ba khía đầy trên cây mắm.

Rồi lại trở về quê Mẹ nơi bộn bề lo toan mang chén cơm manh áo, nơi thời gian không êm đềm trôi , nơi đó chỉ dành cho những người bon chen cuộc sống cơm áo gạo tiền vần xoay theo ngày tháng. Thế nhưng…

Vẫn mang nơi trong chốn phồn hoa đô thị này thời gian như lắng đọng, êm đềm trôi thong thả, vẫn với đồng lúa xanh rì, vẫn cánh cò bay không thẳng cánh , vẫn những tán dừa nước thơm tho buổi sáng, vẫn các đàn cá tung tăng, vẫn tiếng dế kêu núp dưới các gốc rạ chiều hè, tiếng chẫu tràng trong đêm quềnh quang, tiếng ếch kêu oạch oạch trong đêm khuya thanh vắng.

Chỉ khác chút thôi ánh sáng vàng úa góc trời đêm không ánh sao sáng chói, chỉ ánh sáng mập mờ le lói trong đêm, ánh trăng lạnh trong thể tích bao la như hờn tủi.

Qua khỏi chiếc cầu bắc ngang con Kinh đào thời Mỹ là hòn đảo tách rời thế giới bên bên cạnh, Hòn đảo được bao quanh bởi con sông oằn mình uống khúc. Nhìn giáp quanh là hai khu chung cư. Bên buộc phải là lô chữ, bên trái là lô số khu vực này dành cho sĩ quan binh lính Mỹ khi xưa. Dạo này trông nó sập xệ và nhỏ dần theo thời gian, hay là do tôi lớn lên hầu hết vật ngày càng nhỏ đi dung tích trở thành nhỏ bé lại.

Thuở thơ ngây tôi ko hay biết chưng cư khu tôi ở với phân lô chữ và số. tôi chỉ quanh quẩn khu nhà tôi sống 108 Lô 6 và nhiều lắm tôi chỉ ra tới tận lô 1 tắm sông ngắt hoa lục bình tím, Lô 4 thì điện tử đánh cầu, ăn quà vặt thì có những cô chú bán hàng rong rao nghe văng vẳng. Chiều tà thì nhảy lò cò, banh lông trước khuôn viên nhà.

Tôi càng ko biết chợ Bà Chiểu. Mỗi lần được đi sở thú có nghĩa là bữa đấy tôi và các anh em hẳn là rất chăm ngoan đa dạng điểm 10.

Trung tâm Sài gòn càng sa xỉ hơn. Nhưng tuổi thơ nơi chốn thành đô của tôi sở hữu vẻ bó buộc trong hòn đảo nhỏ giữa thành phố.

đề cập phổ biến là thế để còn biết xưa nay sở hữu khác gì?

Sức khỏe Gia Gia tôi không tốt thế là cả nhà chuyển sâu hơn vào phía trong hòn đảo nhỏ này. đó là Bình Quới chỉ cách 5 cây số đường bộ mà khoảng trống hoàn toàn tĩnh lặng.

mới đây cầu Kinh Thanh Đa là khu sầm uất, ở đây hầu hết vật dụng đều mang. Khu chung cư, chợ, trường học, vui chơi giải trí, nhà văn hóa, trạm xá, nhà Thờ tôn giáo, nhà Chùa, Thánh Thất, Đình…

Quán xá ăn uống đa dạng vô đề cập từ có cả những quán nức tiếng khắp nơi đều biết như Quán Tư trì, Sông Trăng, Thu Nga, Bảy Đực…

Khách sạn, Karaoke, các doanh nghiệp, trường đoàn, hồ bơi, sân banh, câu lạc bộ thể thao đủ mẫu.
ví như sở hữu ai hỏi tôi về ăn uống vui chơi nơi đây thì đừng ngần ngại gọi cho tôi và trường hợp có ai bắt buộc nơi thanh thản và cần có dung tích thoáng mát, yên bình mang đồng lúa, cánh cò, ao cá, cầu tỏm thì ko thể bỏ qua nơi tôi đang sống.

Tuy ko lớn nhưng mang tất cả các gì của một thôn quê tĩnh lặng. Buổi sớm sương mai mờ mờ xen kẽ lá, tiếng gà gáy canh, sở hữu tiếng rì rào của lúa đang xô nhau trên đồng, có cầu khỉ bắt qua những con lạch nhỏ, mang những cánh sen hồng tươi thắm.

Nhưng giả dụ muốn thấy phồn hoa đô thị chỉ buộc phải nhìn qua bên kia sông, những tòa nhà cao chọc trời, các cuộn khói. Chỉ cần nhìn thì sẽ thấy nhưng không buộc phải thấy sẽ không cảm nhận được cái ồn ào tất bật của phố thị.

Nơi tôi sống còn đầy những điều khó nói ,không khiến sao thoát khỏi cảnh nông thôn thật sự. Bạn thấy ấy tôi sống ở nơi là 1 trong những khu kinh tế to nhất nước, toàn bộ mọi đồ vật nhưng vẫn con nước lớn ròng, loại nước cuốn trôi sân nhà đầy bùn cát, đôi khi vẫn mang thể ngồi trên ghế nhìn cá bơi lội tung nâng cao trong nhà. Vẫn không mang cáp tivi, internet, vẫn chưa với đường nước thủy cục…

Thế ấy nhưng mọi thứ chỉ cách nhau 5 cây số đường đi mà thay đổi tới lạ lung. Hiển nhiên ấy vẫn là nơi tôi sống , tuy với chút không văn minh nhưng nơi tôi sống nó thật sự khiến tôi bình tâm , thư thả và có chút nhàn rỗi khi đa số việc bên ko kể cứ tất bật cuốn trôi , tôi thì ở lại mang tâm tư của mình và thể tích Bình Quới xưa nay ít thay đổi.

sở hữu ai hỏi tôi thành phố này còn đâu 1 nếp quê khuya sớm. Hãy ghé qua Bình Quới mùa nước lớn nhé!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét